Clip – Những ngôi nhà ma Đà Lạt và những câu chuyện về ngôi nhà ma

Những ngôi nhà ma tại Đà Lạt phần 01
Những ngôi nhà ma tại Đà Lạt phần 02
Những ngôi nhà ma tại Đà Lạt phần 03
Bí Mật Căn Nhà Ma tại Đèo Prenn
– Những mảng mây mù rơi xuống bao trùm lên ngôi nhà cũ hoang vắng, rêu phong. Đang giữa ban ngày nhưng nơi đây tuyệt nhiên không một bóng người. Ngôi nhà lồ lộ hiện ra…

Cái chết của những cô gái trẻ

Nằm trên đỉnh một quả đồi thông ở đầu đèo Prenn, cửa ngõ vào TP Đà Lạt, ngôi nhà không lớn lắm nhưng được xây dựng theo một kiến trúc đặc biệt. Thoáng nhìn cũng đủ biết ngôi nhà này đã bị bỏ hoang nhiều năm nay, những bậc thềm đá dẫn lên nhà rêu mọc xanh rì, nhiều bậc đã bị bong lở.

Trong căn nhà tối om, lạnh ngắt, ông quản gia tên Mạnh thủ thỉ bên tai tôi những câu chuyện hãi hùng về lịch sử ngôi nhà ma. Ông kể, ngôi nhà này vốn được một tên quan người Pháp xây dựng từ năm 1914, cho đến nay đã trải qua 6 lần thay tên đổi chủ.

Ngôi nhà với những câu chuyện ma được thêu dệt ly kỳ

Hiện ngôi nhà này do công ty Dầu khí Bà Rịa – Vũng Tàu mua lại và thuê ông quản lý đã gần chục năm nay. Ông cho biết, mấy đời chủ trước tuy là nhà của mình nhưng không hiểu vì lý do gì mà không ai dám ở trong ngôi nhà này lâu. Họ truyền tai nhau rằng trong ngôi nhà có ma…

Đời chủ đầu tiên là một quan chức người Pháp xây dựng ngôi nhà này với mục đích tạo thành điểm ăn chơi. Hằng đêm đều mời bạn bè, trai gái đến tụ tập uống rượu thâu đêm suốt sáng, rồi đàn đúm trác táng, chẳng bao lâu nơi đây đã biến thành một vũ trường. Rồi một ngày nọ, có cô gái trẻ đẹp được viên chức người Pháp mời đến nhà chơi. Khi hắn đòi giở trò đồi bại, cô gái đã chống trả quyết liệt, nhảy từ trên lầu hai xuống đất hòng trốn thoát nhưng chẳng may đập đầu vào viên đá phía dưới rồi chết. Một thời gian sau, tên chủ nhà người Pháp này bị giết chết rất dã man.

Những người sống lâu năm ở Đà Lạt còn rỉ tai nhau rằng, có một cô gái trẻ ở Vũng Tàu bị người yêu ruồng bỏ, tinh thần hoàn toàn suy sụp. Thấy vậy, gia đình đưa cô gái này lên Đà Lạt an dưỡng. Trong một lần đến thăm ngôi nhà trên, không hiểu sao cô lại tỏ ra rất thích thú rồi đòi gia đình mua lại ngôi nhà này bằng được rồi sống ở đó một mình. Một tháng sau người ta phát hiện cô gái nọ đã thắt cổ chết tại phòng mình.

Chiếc giếng nơi người con gái gieo mình xuống tự vẫn

Sau đó không lâu, một cô gái khác bị người tình bỏ rơi trong lúc đang mang thai cũng tìm đến ngôi nhà này rồi gieo mình xuống giếng tự vẫn. Ông Mạnh cho biết: “Cô gái này rất thiêng, có một đoàn khách đi du lịch đã lập am thờ và cầu nguyện cho cô ấy rồi đấy. Cô gái nhập vào một người trong đoàn nói rằng: Tên của cô là Hằng, bị chết năm 19 tuổi”. Nói đến đây, ông Mạnh kéo tay tôi ra ngoài rừng thông chỉ về phía cái giếng: “Không tin chú cứ ra đó mà coi, giếng vẫn còn đó”. Miệng giếng nhỏ, gối lên một gốc thông to nằm hắt hiu ở góc vườn hoang vắng.

Thấy tôi tỏ vẻ sợ hãi, ông Mạnh tiếp lời: “Đã vào hồi hay nhất đâu mà sợ dữ vậy, chú cứ ngồi đây ông kể hết cho mà nghe, chuyện ly kỳ lắm!.. Số người Pháp ngày xưa chết ở đây rất nhiều, không biết bao nhiêu mà kể, còn người Việt Nam chết ở đây ít nhất là bảy trong đó có ba trẻ sơ sinh vừa chào đời đã mất hiện đang chôn phía sau đồi, bốn cô gái trẻ trong đó hai cô tự tử và hai cô bị giết..”.

Sự thật về người con gái vẫy xe ban đêm

Không biết là thật hay người đời “sáng tác” nên, chuyện kể rằng, thỉnh thoảng vào ban đêm, hoặc khi trời tang tảng sáng, cánh tài xế chạy xe tải qua đây thường bắt gặp một cô gái bận bộ đồ trắng toát từ phía dưới giếng đi ra vẫy xe xin đi nhờ.

Đã có tài xế tưởng người bằng xương bằng thịt, dừng lại đón. Họ thấy rõ ràng cô ấy đã bước lên xe và còn nói cười huyên thuyên gì đó. Thế nhưng, vụt một cái, chỗ ghế nơi cô ngồi bỗng nhiên trống tênh. Rồi tiếng cười văng vẳng, ai oán từ phía sau vọng lại. Người tài xế nọ phải một phen hú vía!…

Những người sống lâu năm ở Đà Lạt còn kháo nhau rằng, khi chưa có người đến trông coi ngôi nhà này, vào ban đêm trong căn nhà hoang ấy họ thường nghe có tiếng súng nổ, sau đó có bóng một cô gái trẻ mặc toàn đồ trắng đi lại trên thềm nhà, trên tay bồng một đứa bé mới chào đời và khóc sướt mướt. Có đêm họ lại nghe tiếng ru con não nề từ phía ngôi nhà hoang vọng lại.

Trong căn nhà hoang lạnh một am thờ đựơc lập nên

Đem vấn đề hãi hùng này hỏi một người dân sống cách ngôi nhà ma không xa, anh này cho biết: “Những chuyện về quá khứ thì tôi không rõ lắm, nhưng bảo hằng đêm có tiếng súng nổ, cô gái đi lại, khóc lóc, ru con… tôi ở đây mấy chục năm nay chưa bao giờ thấy!…”.

Anh Nguyễn Văn Bảy, một công nhân làm việc gần đó cũng cho biết: “Nghe người ta đồn này, đồn nọ, tôi cũng tò mò, có hôm nữa đêm tôi lên ngôi nhà đó tìm hiểu thực hư ra sao mà đâu có thấy gì”.

Trao đổi với PV về vấn đề này, ông Đỗ Văn Thể – Giám Đốc Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch Lâm Đồng cũng khẳng định: “Chúng tôi chưa bao giờ nghe thấy những chuyện ma mãnh như vậy. Đây rõ ràng là một chuyện hoang đường, không có thật. Đà Lạt cũng chẳng có ngôi nhà nào gọi là ngôi nhà ma cả”.

Đã có những chuyện kể về các oan hồn trong những ngôi biệt thự bỏ hoang ở Đà Lạt. Rất nhiều người quả quyết nói rằng họ đã tận mắt chứng kiến “người cõi âm” hiện về.

Phần lớn những câu chuyện kể về ma có liên quan đến cái chết của những cô gái trẻ thật ly kỳ, rùng rợn. Nhiều người phải dọn nhà đi nơi khác sống, không dám đến gần những “ngôi nhà ma” ấy. Chúng tôi đã mất 3 đêm “tìm ma” trong những ngôi biệt thự rất lạnh lẽo và hoang vắng…Oan hồn những thiếu nữ? Căn biệt thự nằm trên đường Trần Hưng Đạo theo kiến trúc Pháp rất đẹp, nhưng đang xuống cấp trầm trọng, cửa nẻo tan hoang. Người ta đồn rằng, bước vào ngôi nhà ấy, tự nhiên người có cảm giác ớn lạnh chạy dọc xương sống. Mặc dù bỏ hoang không người ở, nhưng người đi đường thỉnh thoảng nghe thấy tiếng nói, cười. Tiếng khóc phát ra i ỉ, i ỉ… lúc dồn dập, lúc ngắt quãng. Căn nhà không hề có điện, thế mà ban đêm, đi ngang qua đây, người ta vẫn nhìn thấy ánh sáng điện mờ mờ phát ra trong ngôi nhà.

Ở một căn khác liền kề, chỉ cách chừng hơn 10 m, có người kể thấy những dải lụa trắng thỉnh thoảng bay lất phất, nhưng khi đến gần thì không nhìn thấy nữa, nhưng nếu đứng từ xa trông vào thì rõ mồn một. Một “căn nhà ma” khác nằm ngay trong lòng thành phố là biệt thự số 10 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, được xây dựng từ năm 1949, làm dinh thự của tướng Bình Xuyên – Bảy Viễn. Sau là trụ sở Cục Thuế Cao Nguyên. Theo bà Huệ, người từng sống ở đây và làm quản gia cho gia đình Bảy Viễn, thì ban ngày, biệt thự này yên bình, ấm cúng, không có gì, nhưng ban đêm thì dễ sợ lắm!

Bà Huệ kể: ngày bà ở đó, Bảy Viễn vì sống xa gia đình nên chỉ có một mình. Nhiều đêm, ông ta đi chưa về, bà nằm ngủ ở lầu trên để vừa quan sát, canh chừng nhà cửa vừa chờ ông ấy về, bà vẫn thường nghe thấy những tiếng gõ cửa “lốc cốc, lốc cốc” khô khốc vang lên. Biết không phải là cách gọi cửa của ông chủ, bởi thường thì ông ấy hoặc khách đến thì phải bấm chuông nên bà không ra mở cửa, chỉ hỏi vọng xuống: “Ai đó?”. Không có tiếng trả lời, nhưng bà nghe rõ tiếng bước chân người đi lại. Đánh liều, có lần bà mở cửa ra coi thì không thấy người, chỉ nghe tiếng gió lùa thộc vào nhà, dù nhiều khi bên ngoài trời lặng gió.

Khi bà xuống lầu dưới ngủ thì trong phòng tắm ở lầu trên, mặc dù cửa khóa, chìa bà cầm trong tay nhưng vẫn nghe tiếng xối nước ào ào rõ ràng như có người đang tắm. Những âm thanh kỳ quái đó cứ diễn ra cả đêm khiến bà không tài nào chợp mắt. Bà Huệ kể đó là oan hồn của một cô gái. Cô ta bị giết chết khi đang tắm chờ chồng về. Chồng cô vốn là một quan Pháp, thất thểu trở về vào một đêm, điên cuồng rút súng bắn cô vợ yêu chết rồi tự sát. Cũng theo lời đồn phía bên hông căn biệt thự có một cây thông rất to. Một đôi nam nữ trẻ bị điên thường “thay ca” nhau đến chơi với cây thông nói chuyện rì rầm với cái gốc cây không biết chán, rồi khóc, cười, nhảy nhót… Một hôm người ta cưa cây thông đi, cậu con trai cứ ôm đầu kêu đau quằn quại và khi cây thông vừa bị cưa đứt thì cậu ta cũng tắt thở. Còn cô gái khi đến thấy cây thông bị cưa đổ, cô ta ngơ ngác cười thật to rồi bỏ đi luôn không quay lại nữa.

Ly kỳ hơn là chuyện hai căn biệt thự trên đèo Prenn. Nằm bên phía tay phải hướng từ TPHCM lên, ngày xưa là của một tên quan ba người Pháp. Hắn nổi tiếng là một kẻ ăn chơi trác táng. Hằng đêm, hắn kéo bạn bè, gái về uống rượu, nhậu nhẹt chơi bời thâu đêm, suốt sáng. Một cô gái rất đẹp làm nghề kỹ nữ được hắn vời đến. Hắn đối xử với cô rất thô bạo. Khi cô gái tìm cách chạy trốn, hắn rút súng chĩa về hướng cô, dọa bắn. Cô gái gieo mình xuống lầu tự tử. Một cô gái khác mang thai tìm đến đây và gieo mình xuống cái giếng sâu trong khuôn viên biệt thự chết.

Nghe kể, cô gái này rất thiêng, có một đoàn khách đi du lịch đã lập am thờ và cầu nguyện cho cô. Cô gái nhập vào một người trong đoàn nói rằng: tên của cô là Hằng, cô bị chết năm 19 tuổi. Lại nghe kể, thỉnh thoảng vào ban đêm, hoặc khi trời tang tảng sáng, các tài xế chạy xe tải qua đây thường bắt gặp một cô gái bận bộ đồ trắng toát từ phía dưới giếng đi lên vẫy xe xin đi nhờ. Đã có tài xế tưởng người bằng xương bằng thịt, dừng lại đón. Họ thấy rõ ràng cô ấy đã bước lên xe và còn nói cười huyên thuyên, thế nhưng, vụt một cái, chỗ ghế nơi cô ngồi bỗng nhiên trống. Người tài xế nọ phải một phen hú vía.


Căn biệt thự đầu đèo cũng được đồn đại là có ma. Không ai biết rõ có cái chết ly kỳ nào trong đó không, nhưng nghe kể ban đêm, trong căn biệt thự này có tiếng súng nổ, bóng một cô gái mặc đồ trắng đi lại, trên tay bồng một đứa trẻ con và khóc. Đã từ lâu, không ai dám bước vào những căn biệt thự này, chúng thật lạnh lẽo, âm u giữa rừng thông. Đêm trong những ngôi nhà “ma”. Để tìm hiểu thực hư, chúng tôi tò mò, bạo gan rủ nhau đi “săn ma”. Suốt 2 đêm, dù đã cố tình quan sát, trở đi, trở lại những biệt thự có “ma” ấy, chúng tôi vẫn không thấy bóng dáng “cô gái mặc áo trắng toát” nào cả. Trong ngôi biệt thự hoang tàn bên đường Trần Hưng Đạo vào những đêm trăng, ánh sáng rọi xuống đúng là trông như một dải lụa trắng. Sương đêm Đà Lạt phủ một lớp mờ ảo ôm lấy căn biệt thự, cùng với ánh đèn đường hắt vào, khiến chúng trở nên bí ẩn trong tiếng côn trùng rả rích. Đến gần những căn biệt thự này, cảm giác ớn lạnh khiến chúng tôi không khỏi rùng mình. Thỉnh thoảng tiếng gió rít ào ào từ ngàn thông vọng vào, bạn bè đi cùng tôi, có đứa bảo nghe như có tiếng ai đó khóc. Có đứa tưởng tượng như đang nghe những bản nhạc du dương.

Trong những căn biệt thự này, trên những bức tường, chúng tôi tìm thấy rất nhiều hình khắc, họa – hoa văn lạ mắt, thường ở nơi cửa hoặc trong phòng ngủ. Ở mỗi căn, hình thù những nét họa lại khác nhau, có hình chìm, hình nổi. Hỏi một số người cao tuổi được biết người phương Tây, cụ thể là người Pháp, cũng mê tín lắm. Đó là những dấu yểm bùa. Các nhà kiến trúc thì bảo, văn hóa của họ thế, đó chỉ là một cách trang trí nhà cửa… Ông Nguyễn Văn Mạnh (63 tuổi), hiện là người bảo vệ, trông coi căn biệt thự dưới đèo, cũng khẳng định những lời đồn đại về 3 cô gái bị chết trong biệt thự này ông có nghe, nhưng “dị bản” khác. Thực hư thế nào ông không biết, nhưng vì biệt thự để lâu, ít người ở lại thêm khí hậu và cảnh quan ở đây (trước ông từng có 2 người làm bảo vệ trông coi căn biệt thự này) nên hoang vắng, lạnh lẽo là phải.

Ông Mạnh cũng bán tín, bán nghi kể rằng: chính ông, một buổi trưa nọ, cũng nghe thấy giọng một cô gái thỏ thẻ bên tai: “Ông ơi, cháu đói bụng quá, ông cho cháu chút gì ăn đi”. Ông Mạnh điếng hồn, và nghĩ ngay đến cô gái chết dưới giếng, nghe đồn rất thiêng. Nhưng, sau định thần lại, ông nghĩ mấy ngày đó ông đang bị bệnh nên thường mê sảng trong những giấc ngủ trưa… Thực hư như thế nào, hiện chúng ta vẫn chưa xác định được. Tuy nhiên, những ngôi nhà đó hầu như chẳng có ai dám vào, và chúng luôn luôn ở trong tình trạng hoang vắng, lạnh lẽo…

Tin đồn cũg chỉ là tin đồn mà thôi….đến Đà Lạt các bạn sẽ hiểu^^

 

Advertisements

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s