Cổ Tích Dành Cho Sinh Viên

Tặng TH

– Trời ạ! Không hiểu sao mày lại hợp với con Huyền đến như vậy?

Tôi đang ngồi đọc báo cũng phải nhổm dậy phì cười bởi vì câu hỏi này Lan đã nói với tôi bao nhiêu lần rồi. Ờ nhỉ, tôi cũng không hiểu tại sao mình lại có thể sống thân với Huyền đến vậy. Giữa hai đứa tôi quả có nhiều nét khác biệt. Tôi trầm tĩnh, ít nói, còn Huyền thì cứ “ngơ ngơ” thế nào ấy. Có người cho rằng vì Huyền đọc nhiều sách quá. Có lẽ thế thật! Huyền sống quá ư lãng mạn, nó có thể khóc ngon lành khi có một chàng hoàng tử nào đó trong chuyện cổ tích bị mụ phù thủy hãm hại; và nó cũng có thể cười to, nhảy tâng tâng khi biết rằng nàng Bạch Tuyết được các chú lùn cứu sống… Nhìn vào góc giường của Huyền thì biết. Sống nội trú một phòng có mười người, vậy mà cái giường của nó giống như một vương quốc cổ xưa. Một tòa lâu đài nằm trong khu rừng cấm thì đúng hơn. Tấm riđô màu xanh nhạt có thêu kim tuyến rũ xuống như màn phong sân khấu. Xung quanh tường gắn những bức tranh vẽ cảnh cung điện, lâu đài nguy nga, tráng lệ. Những chú lùn vây quanh nàng Bạch Tuyết. Ðằng cuối góc tường là hình vẽ của chàng Aladin tay đang cầm cây đèn thần. Ngay cả những vật dùng hàng ngày của Huyền cũng khác hơn người. Cái gương có hình quả táo vàng, cái lược thì làm theo hình nàng tiên cá. Còn cái đồng hồ để bàn thì làm theo hình một tòa lâu đài với những ngọn tháp cao tít. Ngoài ra, Huyền còn có cách ăn mặc lạ đời, với những bộ váy dài trắng muốt cùng với những chiếc vương miện công chúa (phải nói rằng khi nó mặc vào trông cũng giống như những nàng công chúa trong những mẫu chuyện cổ tích).

Tôi và Huyền có cùng một sở thích là thích đọc chuyện cổ tích. Nhưng hai người có hai suy nghĩ khác nhau. Tôi đọc chuyện cổ tích để sống lại với thời thơ ấu, sống lại với những buổi tối nghe giọng kể ấm áp của bà ngoại. Còn Huyền thì say mê chuyện cổ tích đến nổi chìm mình vào trong những câu chuyện không có thật đó. Nó không dứt người ra được khỏi những hình ảnh thần tiên, những tòa lâu đài tráng lệ, những chàng hoàng tử… để sống thực tế với mọi người. Ðêm đêm, Huyền sống với những tháp ngà của nó. Sáng nay, Huyền còn kể cho tôi nghe đêm qua nó mơ thấy chàng hoàng tử xứ Scotland đến cầu hôn.

– Ðồ điên! – Tôi nói và ngúng nguẩy tụt xuống khỏi giường.

– Tao đã tìm thấy chàng hoàng tử…

Trưa nay, lúc tôi đang ngồi học bài thì Huyền ào vào và thì thào với tôi cái thông tin mới mẻ đó. Còn tôi, dĩ nhiên là không tin rằng trên đời này lại có người hợp gu với nó – ngoài tôi.

Huyền kể sáng sớm nay nó lên thư viện ký túc xá mượn sách đọc. Khi thấy nó mượn cuốn “Nghìn lẻ một đêm” thì anh ấy đứng bên cạnh và hỏi nó có hay đọc chuyện cổ tích hay không. Và dĩ nhiên nó như được mở mày, mở mặt vì gặp được tri kỷ. Nó liền kể cho anh nghe những hiểu biết của nó. Rồi nó nói với tôi như khẳng định: “Tao thật không ngờ trên đời này lại có người hiểu và say mê chuyện cổ như anh ấy. Quả thật, anh ấy là một chàng hoàng tử đẹp trai, lịch sự”. Và nó cũng đã nghĩ đến chuyện chàng hoàng tử ấy sẽ đến với nó bằng một con ngựa tuyệt đẹp hoặc bằng một thấm thảm bay…

Không ngờ lại có… chàng hoàng tử thật! Hôm ấy, anh đến phòng chúng tôi chơi. Sau khi giới thiệu với cả phòng, nhỏ Huyền như sợ chúng tôi giành mất chàng hoàng tử của nó, cho nên nó vội vã kéo anh ta về vương quốc riêng của mình. Hai người nói chuyện xưng hô “chàng” “nàng” với nhau. Huyền không quên khoe với anh những cuốn sách mạ vàng xinh xắn của nó. Hai người trông thật hạnh phúc. Lúc chia tay, tôi thấy ánh mắt của hai người nhìn nhau rất lạ. Tôi biết rằng anh muốn nói lời cầu hôn với nó và dĩ nhiên Huyền cũng sẽ không nở đưa ra những cuộc thi tài kén chọn làm gì. À mà anh ta trông cũng được đấy chứ.

Thế rồi theo sự đưa đẩy của thời gian nó và anh Hoàng yêu nhau. Huyền ngày càng vùi đầu vào đống sách cổ tích hơn. Và cái giá sách của nó cũng ngày càng đầy thêm. Có nhiều lúc tôi phải phát ghen lên với nó bởi vì quả thật chàng hoàng tử của nó thật tuyệt vời. Anh ta học rộng, hiểu sâu, lại khéo chìu con gái nữa chứ. Hạnh phúc của họ tưởng chừng sẽ không bao giờ phai nhạt.

– Tao không ngờ hắn ta là một người như thế!

Huyền vừa nói vừa khóc rấm rứt, nghẹn ngào. Ôi nước mắt – những giọt nước mắt chảy xuống thấm đẫm cái gối. Chưa khi nào tôi thấy nó khóc tu hu đau đớn như thế.

– Có chuyện gì vậy? – Tôi hỏi.

– Anh ta lừa dối tao.

– Anh ta là ai mới được chứ?

– Là thằng hòang tử!

Tôi nóng mặt:

– Nó lừa gì mày? Mày có im đi không.

Nó vừa khóc ngằn ngặt vừa nói:

– Tao vừa thấy anh ta đạp xích lô chở mấy thằng con nít đi học, sau đó tao theo dõi còn thấy anh ta chở hàng ngoài bến xe nữa.

Tôi biết rất rõ những công việc mà Hoàng thường làm. Anh là một sinh viên nghèo, phải đi làm thêm để đắp đổi cho cuộc sống xa nhà của mình. Ðối với tôi chuyện ấy rất bình thường và làm cho tôi càng kính phục anh. Bây giờ nhìn Huyền khóc tôi mới giật mình hối hận vì đã quá vô tâm không nói rõ cho nó biết hoàn cảnh của anh dù tôi biết Huyền sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Và nó cũng không bao giờ chấp nhận những con người như anh. Bao lâu nay hình ảnh của anh trong nó là một chàng hoàng tử đầy quyền lực, giàu sang, đẹp trai, có hàng trăm kẻ hầu người hạ. Vậy mà…

– Tao không ngờ anh ta lại làm những việc như thế! – Huyền đau đớn.

– Vì anh ta nghèo…

– Tại sao anh ta lại phải dối tao?

Tôi không biết biện bạch ra sao, mà chỉ biết khẽ thốt lên:

– Huyền ơi mày hãy tỉnh lại đi Huyền.

Chiều hôm ấy Hoàng đến. Huyền mắng té tát vào mặt anh. Nó nói anh không xứng đáng làm người đánh thức nó dậy. Nó đuổi anh ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại. Anh trân trối nhìn nó. Không biết có liều thuốc tiên nào có thể hàn gắn được tình cảm của con người ta không?

Bóng anh khuất sau những tàng cây. Tiếng ly thủy tinh đổ vỡ từ trong phòng vọng ra. Tôi trách anh đã không dám nói lên sự thật. Anh là một hoàng tử nhút nhát, anh đã không đủ can đảm để giữ tình yêu của mình. Trong phòng tiếng thủy tinh vỡ lại vọng ra loảng xoảng. Tôi quay người, một nỗi đau quay quắt choáng lấy hồn tôi. Ôi, anh thật là một chàng hoàng tử ngốc. Tình yêu con người ta không thể được quyết định bằng sự hào nhoáng ở bên ngoài.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s